Kết quả tìm kiếm cho "chọn ống nhỏ giọt"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 251
Trong hành trình làm báo, khoảnh khắc tác phẩm được xướng tên tại một lễ trao giải luôn là dấu mốc đáng nhớ đối với người cầm bút. Phía sau niềm vui ấy là những chuyến đi cơ sở, những cuộc gặp gỡ, nhiều lần trở lại hiện trường để kiểm chứng thông tin và không ít đêm thức trắng với từng con chữ. Mỗi tác phẩm được vinh danh đều mang theo một câu chuyện nghề nghiệp dài hơn rất nhiều so với những gì xuất hiện trên mặt báo.
Giữa muôn trùng sóng nước, nơi lằn ranh giữa bình yên và hiểm nguy chỉ cách nhau một gang tay, những người ngư phủ vẫn ngày đêm bám biển. Đằng sau những làn da rám nắng, những đôi tay chai sần là tình yêu nghề và khát vọng cháy bỏng: Đổi lấy bình yên, no ấm và tương lai tươi sáng hơn cho gia đình, các con.
Những lá thư gửi cha mẹ, ông bà, thầy cô cùng những cuộc gặp gỡ xúc động đã làm nên ý nghĩa của mùa tri ân. Với học sinh lớp 12, những lời tri ân ấy không chỉ gói ghém tình yêu thương, lòng biết ơn, mà còn đánh dấu sự trưởng thành của các em trước khi bước vào chặng đường mới.
Việc Khu Di tích Quốc gia Đặc biệt Kim Liên được công nhận là Khu Du lịch Quốc gia mở ra tầm vóc mới, tạo đòn bẩy chiến lược cho du lịch xứ Nghệ bứt phá trong dòng chảy hội nhập và phát triển.
Xoài rớt xuống vài ngàn đồng mỗi ký, lươn bán dưới giá thành vẫn khó tìm đầu ra. Khi nhiều loại nông sản của An Giang cùng lúc lao dốc, vấn đề không còn nằm ở một mùa vụ thất bát mà cho thấy những khoảng trống kéo dài trong liên kết thị trường và điều tiết sản xuất.
Một bài báo được đăng tải trên The Straits Times của Singapore đã đưa ra những thông tin thú vị về nước mắm, cho thấy sự quan tâm rõ nét của những người nước ngoài đối với loại nước chấm đặc biệt này.
Đi nhiều nơi, viết nhiều câu chuyện nhân văn, tôi nhận ra điều tử tế nằm ở sự sẻ chia. Một lần trực tiếp hiến máu, tôi hiểu rằng mỗi giọt máu cho đi đều có thể níu lại một sự sống.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Thay vì rời quê tìm việc, nhiều người trẻ ở An Giang lựa chọn ở lại, tận dụng điều kiện sẵn có để phát triển sinh kế. Từ nuôi ong ruồi đến trồng dưa lưới trong nhà kính bước đầu mang lại hiệu quả, cho thấy lập nghiệp tại quê là hướng đi khả thi.
Dọc theo dòng Vàm Cỏ, nhịp sống làng quê ven sông vẫn lặng lẽ gìn giữ nhiều nghề truyền thống đã nuôi sống bao thế hệ. Ở vàm Nhựt Tảo (huyện Tân Trụ, tỉnh Long An cũ nay thuộc xã Tân Trụ và xã Nhật Tảo, tỉnh Tây Ninh) vẫn còn những người dân tần tảo ngày ngày bám ruộng lác, xưởng bột, giữ lại hơi thở đời sống của một vùng quê từ hàng trăm năm trước.
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Tết Chôl Chnăm Thmây: Biểu tượng bản sắc văn hóa và tinh thần gắn kết cộng đồng